Tống Lam nghe là hiểu ngay.
Lão Bộ trưởng Vương này đúng là con thỏ khôn ngoan, cảm thấy cà rốt cất trong một hang không đủ qua mùa đông, nên định bỏ thêm chút vốn bám theo Trương tổng giám để kiếm chác thêm. Tống Lam cũng không từ chối mà cười đáp: "Đợi Trương tổng giám đến công ty, tôi sẽ hỏi giúp anh nhé."
"Thế thì cảm ơn cô quá!"
Gương mặt Vương Phong lập tức tươi rói, lão liến thoắng: "Hồi cô phỏng vấn, tôi đã bảo với sếp các phòng ban khác rồi, sinh viên tốt nghiệp trường danh giá như Tiểu Tống làm trợ lý cho Lâm Đổng thì có gì mà không được? Thế mà bọn họ cứ không tin, lén lút xì xào bảo cô chẳng trụ nổi qua một tháng thực tập là bị Lâm Đổng đuổi việc. Lúc đấy tôi mắng bọn họ ngay, cũng là sinh viên trường top cả, nhưng tôi liếc mắt một cái là thấy cô chững chạc hơn hẳn đám sinh viên khác, lại lanh lợi, quan trọng nhất là tâm tính tốt!"




